Thư viện Trường Tiểu học Thiệu Khánh
Ý NGHĨA CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH
Giới thiệu sách chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Sinh
Ngày gửi: 14h:44' 24-03-2024
Dung lượng: 50.5 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Sinh
Ngày gửi: 14h:44' 24-03-2024
Dung lượng: 50.5 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Kể chuyện dưới cờ chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 cuốn sách “ Tôi
đi học” Nguyễn Ngọc Ký .
Kính thưa quý thầy cô giáo, cùng toàn thể các em học sinh thân mến!
Nhà giáo ưu tú Đinh Văn Nhã đã từng viết:
Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Người ta bảo đó là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Mà mang lại cho Đời đầy trái ngọt hoa tươi!
Các em ạ! Sinh thời cố thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nói: “Các thầy cô
giáo không những dạy chữ mà còn dạy người,họ cứ như cây thông trên sườn núi, cây
quế giữa rừng sâu thầm lặng tỏa hương dâng hiến cho đời” Vâng đúng vậy! Thầy cô
giáo là người đã cho chúng ta bay cao bay xa, cung cấp hành trang kiến thức cho các
em bước vào đời và thành công trong cuộc sống.
Hướng đến kỉ niệm 41 năm ngày Nhà Giáo Việt nam, những kỉ niệm về mái
trường, về thầy cô giáo lại ùa về trong tâm trí mỗi chúng ta. Trong buổi giới thiệu
sách dưới cờ hôm nay xin trân trọng giới thiệu tới các thầy cô giáo và các em học
sinh cuốn sách “Tôi đi học” của Nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký với khổ sách
15x21cm, dày 172 trang do Nhà xuất bản tổng hợp Thành Phố Hồ Chí Minh tái bản
năm 2016. Đây là câu chuyện có thật, một con người có thật đó chính là tấm gương
đầy cảm động về sự khổ luyện của cậu bé Ký. Cuốn tự truyện Tôi đi học mang đến
cho các em ý chí nghị lực nào thì bây giờ chúng ta hảy cùng nhau tìm hiểu nhé.
Các con ơi….các con có tin vào phép màu không?
Các con có tin vào những điều kì diệu xung quanh cuộc sống của chúng ta
không nào?
Ngay lúc này đây, cô trả lời với các bạn rằng cô tin vào những điều đó, tin
cuộc sống này thật tươi đẹp, thật đáng sống, đáng trân trọng! Và những điều kì diệu
ấy thật dễ dàng tìm kiếm từ những điều đơn giản trong cuộc sống, từ những con
người, những tấm gương vượt khó xung quanh chúng ta đấy các em ạ.
Cậu bé Nguyễn Ngọc Ký sinh ra vào thời kì đất nước bị giặc Pháp xâm chiếm.
Vào một đêm cuối đông, trong chiếc hầm núp giặc giữa cánh đồng, cậu bé Ký đã bị
cảm, vì lần ốm này mà Ký đã bị liệt đôi tay khi vừa tròn 4 tuổi.
Sau những ngày ốm liệt giường, Ký đã khỏe hơn nhưng đôi tay trở nên nặng
một cách kỳ lạ, cậu không đủ sức để giơ nó lên nữa. Khi ra ngõ chơi, một người bạn
vui mừng chạy đến ôm cậu thì bất ngờ khi thấy tay cậu có gì khác thường: “Ôiii, sao
tay Ký lại nặng thế này?...”. Từ giây phút ấy, Ký thực sự hiểu ra rằng đôi tay của
mình…. đã bị liệt thật rồi, hai dòng lệ…. ứa trào. Những cảm xúc bối rối và sợ hãi
vây bám cậu, mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ vài ngày trước thôi, đôi tay vẫn còn
nguyên vẹn mà giờ nó lại như hai cục thịt vậy ...
Từ đấy Ký sống những ngày tháng buồn tủi, gò bó với đôi tay hoàn toàn bất
động “như chú chim non đang lúc tập bay bị gãy cánh”. Cậu suốt ngày quanh
quẩn ở nhà, không chơi đùa như trước nữa, cậu nhớ lắm những ngày tháng vui tươi
thoải mái bên bạn bè, nhớ lắm những ngày đôi tay của cậu còn lành lặn. Và cũng từ
đó, mọi sinh hoạt của Ký đều phải nhờ vào bố mẹ và các chị.
Năm Ký lên 7 tuổi, Cậu bé hay lân la đến trường đứng ngoài cửa sổ nghe cô
giáo giảng bài, xem các bạn học. Thấy các bạn được cắp sách đến trường, Ký
thèmmm lắm. Sáng hôm ấy, cô giáo đang chuẩn bị viết bài học vần lên bảng thì thấy
cậu bé Ký thập thò ngoài cửa. Cô bước ra, dịu dàng hỏi:
- Em muốn hỏi gì cô phải không?
Ký khẽ nói:
- Ummm Thưa cô…., em xin cô cho em vào học…... Có được không ạ…..?
Cô giáo cầm tay Ký. Hai cánh tay em mềm nhũn, buông thõng, bất động.
Cô giáo lắc đầu:
- Khó lắm em ạ……
Cô…. thoáng thấy đôi mắt Ký nhòe ướt. Em quay ngoắt lại, chạy về nhà…...
Hình như em vừa chạy….. vừa khóc…….
Cô giáo trở vào lớp. Nhưng …..trong lòng vẫn cứ mãi nghỉ về hình ảnh cậu bé
với hai cánh tay buông thõng……đáng thương luôn hiện lên trước mắt cô…..
Mấy hôm sau, cô giáo đến nhà Ký.Bước qua cổng cô vừa ngạc nhiên, vừa xúc
động khi thấy Ký đang ngồi giữa sân hí hoáy tập viết. Cậu cặp một mẩu gạch vào
ngón chân và vẽ xuống đất những nét chữ ngoằn ngoèo. Cô giáo hỏi thăm sức khỏe
của Ký rồi cho em mấy viên phấn. Niềm hạnh phúc vỡ òa…..khi lần này em được cô
nhận vào lớp học.
Thế rồi, Ký đến lớp. Cô giáo dọn một chỗ ở góc lớp, trải chiếu cho Ký ngồi tập
viết ở đó. Em cặp cây bút vào ngón chân và tập viết vào trang giấy. Cây bút không
làm theo ý muốn của Ký. Bàn chân em giẫm lên trang giấy, cựa quậy một lúc là giấy
nhàu nát, mực giây bê bết. Mấy ngón chân Ký mỏi nhừ. Cô giáo thay bút chì cho
Ký. Ký lại kiên nhẫn viết. Mấy ngón chân quắp lại giữ cho được cây bút đã khó,
điều khiển cho nó viết thành chữ còn khó hơn, nhưng… Ký vẫn gắng sức đưa bút
theo nét chữ. Bỗng…. cậu nằm ngửa ra, chân giơ lên, mặt nhăn nhó, miệng xuýt xoa
đau đớn…. Cô giáo và mấy bạn chạy vội tới. Thì ra….bàn chân Ký bị chuột rút, co
quắp lại, không duỗi ra được. Các bạn phải xoa bóp mãi mới ổn. Có những lần đau
đớn đến tái người, Ký quăng bút vào góc lớp định thôi học. Nhưng cô giáo an ủi,
khuyến khích em hãy kiên nhẫn tập dần từng tí một. Các bạn cũng mỗi người nói
một câu, giúp một việc. Lời khuyến khích dịu dàng của cô giáo, những cử chỉ thân
thương của bè bạn dần tiếp sức cho Ký. Ký lại quắp bút vào ngón chân hì hục tập
viết. Ký kiên nhẫn, bền bỉ. ngày nắng cũng như ngày mưa, người mệt mỏi, ngón
chân đau nhức, có lúc chân bị chuột rút liên hồi... nhưng vẫn không làm cho Ký nản
lòng. Buổi học nào cũng vậy, trong góc lớp, trên mảnh chiếu nhỏ không bao giờ
vắng mặt cậu bé Ký.
Nhờ luyện tập kiên trì, Ký đã thành công. Hết lớp Một, Ký đã đuổi kịp các bạn.
Chữ Ký viết ngày một đều hơn, đẹp hơn. Có lần Ký được 8 điểm, 9 điểm rồi 10
điểm về môn Tập viết đấy các em ạ. Sau bao nỗ lực, cùng với sự giúp đỡ của bạn
bè, thầy cô, Ký không những học tiến bộ hơn mà còn dành đc nhiều giải thưởng về
toán học: giải nhất kỳ thi học sinh giỏi toán toàn huyện, giải ba toàn tỉnh, giải 5
trong kỳ thi học sinh giỏi toán miền Bắc và 2 lần vinh dự được Bác Hồ gửi tặng huy
hiệu tấm gương sáng về ý chí vượt khó - dũng cảm giàu nghị lực .
Các em ạ!.....Không chỉ nghĩ cho riêng mình, Ký còn giúp đỡ các bạn cùng lớp
trong học tập, Cậu bé Ký không tự ti như trước nữa mà hòa mình với tập thể, với bạn
bè. Sau bao năm khổ công, rèn luyện và cố gắng, thế rồi Ký thi đậu đại học, trở
thành sinh viên Trường Đại học Tổng hợp.
Cậu bé Ký ngày nào sau này đã trở thành một nhà giáo ưu tú, thầy giáo Nguyễn
Ngọc Ký luôn có những sáng tạo, cách giảng bài rất độc đáo của mình. Thầy đã có
1042 buổi giao lưu nói chuyện truyền đi niềm tin, nghị lực của mình đến với mọi
người.
Các em ạ! …..Chúng ta có xuất phát điểm hơn thầy Ký rất nhiều vì vậy hãy
luôn cố gắng chăm ngoan, học giỏi, nghe lời bố m và thầy cô giáo các em nhé. Cô
mong các em sẽ viết lên những trang sách thật đẹp của cuộc đời mình. Câu chuyện
về thầy Nguyễn Ngọc Ký đã cho chúng ta rất nhiều bài học có ý nghĩa.
- Các em yêu quí! Qua câu chuyện cô vừa kể các em có cảm nhận gì về cậu
bé Ký nào?
A! đúng rồi đó các con ạ, điều mà các con cảm nhận cũng giống như cô, điều
mà cô cảm nhận được từ thầy Ký đó là tinh thần lạc quan và sự kiên trì sẽ làm nên
những điều “kì diệu”! Qua cuốn sách“Tôi đi học” nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký
muốn gửi gắm với chúng ta một thông điệp: "Hãy đừng để cho một phút nào của
tuổi trẻ trôi đi hoài phí". Đó cũng chính là lí tưởng sống mà các em ngày nay đang
cố gắng thực hiện.
- Nếu được gửi tới thầy cô giáo của mình lời nhắn gửi thì em sẽ nói điều gì?
Các em ạ!.... Ngày nhà giáo việt nam 20/11 đang đến gần vậy nên tất cả chúng ta
hảy chăm ngoan học giỏi đạt được nhiều điểm 10 để tặng thầy cô thân yêu của mình
các em có đồng ý không…..Buổi kể chuyện dưới cờ hôm nay đến đây là hết rồi…xin
cảm ơn thầy cô giáo cùng tất cả các em đã chú ý lắng nghe…. Hẹn gặp lại các em
vào buổi kể chuyện đưới cờ tháng sau nhé.
đi học” Nguyễn Ngọc Ký .
Kính thưa quý thầy cô giáo, cùng toàn thể các em học sinh thân mến!
Nhà giáo ưu tú Đinh Văn Nhã đã từng viết:
Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Người ta bảo đó là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Mà mang lại cho Đời đầy trái ngọt hoa tươi!
Các em ạ! Sinh thời cố thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nói: “Các thầy cô
giáo không những dạy chữ mà còn dạy người,họ cứ như cây thông trên sườn núi, cây
quế giữa rừng sâu thầm lặng tỏa hương dâng hiến cho đời” Vâng đúng vậy! Thầy cô
giáo là người đã cho chúng ta bay cao bay xa, cung cấp hành trang kiến thức cho các
em bước vào đời và thành công trong cuộc sống.
Hướng đến kỉ niệm 41 năm ngày Nhà Giáo Việt nam, những kỉ niệm về mái
trường, về thầy cô giáo lại ùa về trong tâm trí mỗi chúng ta. Trong buổi giới thiệu
sách dưới cờ hôm nay xin trân trọng giới thiệu tới các thầy cô giáo và các em học
sinh cuốn sách “Tôi đi học” của Nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký với khổ sách
15x21cm, dày 172 trang do Nhà xuất bản tổng hợp Thành Phố Hồ Chí Minh tái bản
năm 2016. Đây là câu chuyện có thật, một con người có thật đó chính là tấm gương
đầy cảm động về sự khổ luyện của cậu bé Ký. Cuốn tự truyện Tôi đi học mang đến
cho các em ý chí nghị lực nào thì bây giờ chúng ta hảy cùng nhau tìm hiểu nhé.
Các con ơi….các con có tin vào phép màu không?
Các con có tin vào những điều kì diệu xung quanh cuộc sống của chúng ta
không nào?
Ngay lúc này đây, cô trả lời với các bạn rằng cô tin vào những điều đó, tin
cuộc sống này thật tươi đẹp, thật đáng sống, đáng trân trọng! Và những điều kì diệu
ấy thật dễ dàng tìm kiếm từ những điều đơn giản trong cuộc sống, từ những con
người, những tấm gương vượt khó xung quanh chúng ta đấy các em ạ.
Cậu bé Nguyễn Ngọc Ký sinh ra vào thời kì đất nước bị giặc Pháp xâm chiếm.
Vào một đêm cuối đông, trong chiếc hầm núp giặc giữa cánh đồng, cậu bé Ký đã bị
cảm, vì lần ốm này mà Ký đã bị liệt đôi tay khi vừa tròn 4 tuổi.
Sau những ngày ốm liệt giường, Ký đã khỏe hơn nhưng đôi tay trở nên nặng
một cách kỳ lạ, cậu không đủ sức để giơ nó lên nữa. Khi ra ngõ chơi, một người bạn
vui mừng chạy đến ôm cậu thì bất ngờ khi thấy tay cậu có gì khác thường: “Ôiii, sao
tay Ký lại nặng thế này?...”. Từ giây phút ấy, Ký thực sự hiểu ra rằng đôi tay của
mình…. đã bị liệt thật rồi, hai dòng lệ…. ứa trào. Những cảm xúc bối rối và sợ hãi
vây bám cậu, mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ vài ngày trước thôi, đôi tay vẫn còn
nguyên vẹn mà giờ nó lại như hai cục thịt vậy ...
Từ đấy Ký sống những ngày tháng buồn tủi, gò bó với đôi tay hoàn toàn bất
động “như chú chim non đang lúc tập bay bị gãy cánh”. Cậu suốt ngày quanh
quẩn ở nhà, không chơi đùa như trước nữa, cậu nhớ lắm những ngày tháng vui tươi
thoải mái bên bạn bè, nhớ lắm những ngày đôi tay của cậu còn lành lặn. Và cũng từ
đó, mọi sinh hoạt của Ký đều phải nhờ vào bố mẹ và các chị.
Năm Ký lên 7 tuổi, Cậu bé hay lân la đến trường đứng ngoài cửa sổ nghe cô
giáo giảng bài, xem các bạn học. Thấy các bạn được cắp sách đến trường, Ký
thèmmm lắm. Sáng hôm ấy, cô giáo đang chuẩn bị viết bài học vần lên bảng thì thấy
cậu bé Ký thập thò ngoài cửa. Cô bước ra, dịu dàng hỏi:
- Em muốn hỏi gì cô phải không?
Ký khẽ nói:
- Ummm Thưa cô…., em xin cô cho em vào học…... Có được không ạ…..?
Cô giáo cầm tay Ký. Hai cánh tay em mềm nhũn, buông thõng, bất động.
Cô giáo lắc đầu:
- Khó lắm em ạ……
Cô…. thoáng thấy đôi mắt Ký nhòe ướt. Em quay ngoắt lại, chạy về nhà…...
Hình như em vừa chạy….. vừa khóc…….
Cô giáo trở vào lớp. Nhưng …..trong lòng vẫn cứ mãi nghỉ về hình ảnh cậu bé
với hai cánh tay buông thõng……đáng thương luôn hiện lên trước mắt cô…..
Mấy hôm sau, cô giáo đến nhà Ký.Bước qua cổng cô vừa ngạc nhiên, vừa xúc
động khi thấy Ký đang ngồi giữa sân hí hoáy tập viết. Cậu cặp một mẩu gạch vào
ngón chân và vẽ xuống đất những nét chữ ngoằn ngoèo. Cô giáo hỏi thăm sức khỏe
của Ký rồi cho em mấy viên phấn. Niềm hạnh phúc vỡ òa…..khi lần này em được cô
nhận vào lớp học.
Thế rồi, Ký đến lớp. Cô giáo dọn một chỗ ở góc lớp, trải chiếu cho Ký ngồi tập
viết ở đó. Em cặp cây bút vào ngón chân và tập viết vào trang giấy. Cây bút không
làm theo ý muốn của Ký. Bàn chân em giẫm lên trang giấy, cựa quậy một lúc là giấy
nhàu nát, mực giây bê bết. Mấy ngón chân Ký mỏi nhừ. Cô giáo thay bút chì cho
Ký. Ký lại kiên nhẫn viết. Mấy ngón chân quắp lại giữ cho được cây bút đã khó,
điều khiển cho nó viết thành chữ còn khó hơn, nhưng… Ký vẫn gắng sức đưa bút
theo nét chữ. Bỗng…. cậu nằm ngửa ra, chân giơ lên, mặt nhăn nhó, miệng xuýt xoa
đau đớn…. Cô giáo và mấy bạn chạy vội tới. Thì ra….bàn chân Ký bị chuột rút, co
quắp lại, không duỗi ra được. Các bạn phải xoa bóp mãi mới ổn. Có những lần đau
đớn đến tái người, Ký quăng bút vào góc lớp định thôi học. Nhưng cô giáo an ủi,
khuyến khích em hãy kiên nhẫn tập dần từng tí một. Các bạn cũng mỗi người nói
một câu, giúp một việc. Lời khuyến khích dịu dàng của cô giáo, những cử chỉ thân
thương của bè bạn dần tiếp sức cho Ký. Ký lại quắp bút vào ngón chân hì hục tập
viết. Ký kiên nhẫn, bền bỉ. ngày nắng cũng như ngày mưa, người mệt mỏi, ngón
chân đau nhức, có lúc chân bị chuột rút liên hồi... nhưng vẫn không làm cho Ký nản
lòng. Buổi học nào cũng vậy, trong góc lớp, trên mảnh chiếu nhỏ không bao giờ
vắng mặt cậu bé Ký.
Nhờ luyện tập kiên trì, Ký đã thành công. Hết lớp Một, Ký đã đuổi kịp các bạn.
Chữ Ký viết ngày một đều hơn, đẹp hơn. Có lần Ký được 8 điểm, 9 điểm rồi 10
điểm về môn Tập viết đấy các em ạ. Sau bao nỗ lực, cùng với sự giúp đỡ của bạn
bè, thầy cô, Ký không những học tiến bộ hơn mà còn dành đc nhiều giải thưởng về
toán học: giải nhất kỳ thi học sinh giỏi toán toàn huyện, giải ba toàn tỉnh, giải 5
trong kỳ thi học sinh giỏi toán miền Bắc và 2 lần vinh dự được Bác Hồ gửi tặng huy
hiệu tấm gương sáng về ý chí vượt khó - dũng cảm giàu nghị lực .
Các em ạ!.....Không chỉ nghĩ cho riêng mình, Ký còn giúp đỡ các bạn cùng lớp
trong học tập, Cậu bé Ký không tự ti như trước nữa mà hòa mình với tập thể, với bạn
bè. Sau bao năm khổ công, rèn luyện và cố gắng, thế rồi Ký thi đậu đại học, trở
thành sinh viên Trường Đại học Tổng hợp.
Cậu bé Ký ngày nào sau này đã trở thành một nhà giáo ưu tú, thầy giáo Nguyễn
Ngọc Ký luôn có những sáng tạo, cách giảng bài rất độc đáo của mình. Thầy đã có
1042 buổi giao lưu nói chuyện truyền đi niềm tin, nghị lực của mình đến với mọi
người.
Các em ạ! …..Chúng ta có xuất phát điểm hơn thầy Ký rất nhiều vì vậy hãy
luôn cố gắng chăm ngoan, học giỏi, nghe lời bố m và thầy cô giáo các em nhé. Cô
mong các em sẽ viết lên những trang sách thật đẹp của cuộc đời mình. Câu chuyện
về thầy Nguyễn Ngọc Ký đã cho chúng ta rất nhiều bài học có ý nghĩa.
- Các em yêu quí! Qua câu chuyện cô vừa kể các em có cảm nhận gì về cậu
bé Ký nào?
A! đúng rồi đó các con ạ, điều mà các con cảm nhận cũng giống như cô, điều
mà cô cảm nhận được từ thầy Ký đó là tinh thần lạc quan và sự kiên trì sẽ làm nên
những điều “kì diệu”! Qua cuốn sách“Tôi đi học” nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký
muốn gửi gắm với chúng ta một thông điệp: "Hãy đừng để cho một phút nào của
tuổi trẻ trôi đi hoài phí". Đó cũng chính là lí tưởng sống mà các em ngày nay đang
cố gắng thực hiện.
- Nếu được gửi tới thầy cô giáo của mình lời nhắn gửi thì em sẽ nói điều gì?
Các em ạ!.... Ngày nhà giáo việt nam 20/11 đang đến gần vậy nên tất cả chúng ta
hảy chăm ngoan học giỏi đạt được nhiều điểm 10 để tặng thầy cô thân yêu của mình
các em có đồng ý không…..Buổi kể chuyện dưới cờ hôm nay đến đây là hết rồi…xin
cảm ơn thầy cô giáo cùng tất cả các em đã chú ý lắng nghe…. Hẹn gặp lại các em
vào buổi kể chuyện đưới cờ tháng sau nhé.
 





